Tôi biết em sẽ tức giận khi biết sự thật, nghĩ đến việc em tỉnh lại và tức giận tôi lại thấy vui vẻ vô cùng. Mỗi lần làm ch.uyện đó với em xong, cơ thể tôi lại cảm thấy khoan khoái hơn rất nhiều, đặc biệt là hôm nay, cuối cùng tôi cũng đạt được cảm giác thoải mái nhất. Sau một trận h.oan ái, nhìn em đang ngủ, tôi rời giường và đi tắm rửa chuẩn bị đi làm. Trong khi đang tìm áo sơ mi, tôi thấy có một tờ giấy trong túi áo khoác của em. Vì quá tò mò, tôi đưa lên đọc và sững sờ...
Màng tr.inh bán nguyệt còn nguyên vẹn, cấu trúc â.m hộ, â.m đ.ạo chưa phát hiện bất thường
Tại sao... em lại phải đi khám?
Tôi hoảng loạn, nhìn lại thời gian... chỉ sau cái lần tôi c. ưỡ. ng b ức em một ngày.
Chẳng lẽ... em còn lần đầu? Vì không ra máu nên em đi khám?
Tôi nuốt nước bọt, mở hai mắt thật to nhìn lại gương mặt đang nhắm nghiền mắt ngủ say của em. Nhớ lại lần ấy, em thật chặt và nhỏ, bởi vì em cứ kiên cường không chịu khóc lóc hay cầu xin tôi, nên tôi cứ vậy mà làm lạnh...
Tôi bần thần, cả cơ thể cứ như rụng rời hết cả ra. Tôi tưởng... lần đó... lần đó... em thực sự không còn.
Không không! Tôi tự trấn an mình, chỉ từng ấy kết luận không đủ để chứng minh là em "còn". Tôi đút tờ giấy lại vào túi áo của em, tôi đến viện mà tâm trí cứ như người trên mây, tôi không ngừng suy nghĩ về cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bua-nhan-sat-vach/2577725/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.