Bão tuyết ở Bắc Kinh vẫn còn kéo dài, từng mảnh từng mảnh, giống như vĩnh viễn cũng sẽ không ngừng.
Đoàn Chính Kiệt nhìn Lãnh Tĩnh Thi vẫn đứng ở cửa sổ ngẩn người, cô đẹp như vậy, nhưng lòng của cô lại là cố chấp như vậy, cô khóc xin Lâm Khải không thể rời bỏ cô, không làm tổn hại máy quay của cô... Nhưng Lâm Khải rời bỏ cô, đạp bể máy quay, bóp nát thẻ từ, một tia hi vọng cuối cùng cũng bị lấy đi mất. Hắn nhìn cô như đã chết đi, tâm thấy thật đau.
"Tĩnh Thi..." Thanh âm của hắn ôn nhu như vậy, ôn nhu giống như sợ sẽ quấy rầy đến cô.
"Tại sao anh ấy không thích em? Là do em không đủ xinh đẹp sao?" Ánh mắt cô u oán sắp khóc.
"Không, em rất đẹp! Chẳng qua anh ta không thích một người xinh đẹp đến hoàn mỹ."
"Vậy anh nói cho em biết đi, anh ấy tại sao có thể thích Lãnh Tĩnh Dạ? Em cùng cô ấy dáng dấp cơ hồ là giống nhau, tại sao anh ấy có thể thích cô ấy mà không thể yêu thích em?" Lãnh Tĩnh Thi không hiểu, nếu như hắn không thích sự xinh đẹp của cô, ban đầu Lâm Khải tại sao lại có thể vì Lãnh Tĩnh Dạ chết đi sống lại như vậy.
"Tĩnh Thi, cùng anh trở về Pháp, có được không? Để cho anh chăm sóc em!"Hắn nghĩ tới muốn quên người con gái này, nhưng hắn không thể làm được. Hắn biết cô hư, cô cố chấp, nhưng hắn vẫn cứ như thế yêu cô.
"Không, em không trở về, ván bài này vẫn chưa ngã ngũ mà, em sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-yeu-nghiet-cho-map-mo/1253262/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.