Ngoài ý muốn, bé mất đi người nhà, cũng mất đi ánh sáng, trở thành cô nhi.
Lúc ấy bé mới bốn, năm rồi, rất nhiều chuyện dần trở nên mơ hồ, đau khổ cũng theo thời gian nhoà đi. Ở viện phúc lợi bé có rất nhiều bạn bè, các thầy cô cũng thực tốt. Tuy hai mắt bé bị khiếm thị, vô pháp nhìn được rõ mọi vật như người khác nhưng bé phát hiện mình có thể “nhìn” thấy những thứ mà người bình thường không thấy được.
Mắt người bình thường đều dựa vào dấu vết toàn bộ thời gian, tỷ như trưởng thành, biến chất, từ cổ xưa cho đến hiện tại, từ từ biến đổi. Còn bé, bé lại “nhìn” giữa các đoạn thời gian, như là sinh hoạt quỹ đạo, đi qua những đâu, làm những chuyện gì, “nhìn” cái gì liền khắc lại ấn ký của cái đấy, chúng sẽ biến thành một bức tranh đủ mọi loại màu sắc, hình dạng khác nhau. Có lúc rõ ràng, đôi khi mơ hồ, lúc lại không thể cân nhắc.
Nếu bên cạnh không có người, mắt bé sẽ không “nhìn” thấy gì, chỉ có cái đẹp của sinh mệnh mới chiếu sáng được thế giới của bé.
Cảm xúc và tình cảm đều có những sắc thái bất đồng, người thường đều chuyển từ những màu sặc sỡ dần thành u ám, khó nhìn. “Nhìn” càng nhiều, bé lại càng cảm thấy người lớn quá không thành thực, mặt có thể cười, nhưng chưa chắc đã thực sự vui.
Bé rất thích các bạn nhỏ ở viện phúc lợi. Tuy rằng có bạn đại đã số đã bị rút đi tinh thần nhưng lúc vui thì đều thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-xin-dung-nong-nay/3229034/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.