Tối hôm đó
Mộc Kha đi làm về chỉ thấy căn biệt thự có ánh sáng mờ ảo, trong lòng anh dâng lên một dự cảm bất an. Chân Mộc Kha theo đó cũng bước nhanh hơn, không có ai trong nhà cả. Anh chạy nhanh lên lầu nhưng vẫn không có, đồ đạc trong tủ cũng không còn bộ nào. Mộc Kha hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh, có lẽ cô ấy giận quá nên đi đâu đó thôi. Anh nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Nguyệt Hạo
- Alo?
- San San có ở bên nhà mày không?
- Ơ thằng này hay, không phải nó ở nhà mày à?
- Không có.
Lời vừa dứt, Mộc Kha đã nghe thấy đầu giây bên kia hét to
- MÀY ĐÙA TAO À?! ĐANG YÊN ĐANG LÀNH TẠI SAO NÓ BIẾN MẤT?!
- Tao làm sao biết, sáng nay vẫn còn gặp cô ấy.
- Vậy nó có biểu hiện gì khác lạ không?
- Tự dưng tác mình, rồi nói chia tay bây giờ về nhà không thấy cô ấy đâu cả.
- Mày làm gì có lỗi với nó?
- Không có...vậy tao tắt máy đây.
Nói xong, Mộc Kha tắt máy rồi vô lực ngồi xuống giường.
- Em tới cùng là đi đâu?
Mệt mỏi, Mộc Kha lấy rượu ra uống đến say khước rồi ngủ luôn dưới sàn nhà, kết quả sáng hôm sau bị cảm mạo không đi làm được. Mộc Kha nằm ở nhà mà cứ nhớ về Nguyệt San San, đã một ngày anh không gặp cô rồi, nhớ cô muốn chết. Đang nằm suy nghĩ vu vơ chợt nhớ đến một người anh còn chưa có hỏi qua.
Nhược Hy đang ngủ thì bị chuông điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-toi-cao-cung-chieu-vo-yeu/95529/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.