"Qua 12 giờ đêm sẽ tới…”
Nhạc phu nhân vui mừng: “Thật sao, thật tốt quá!”
Arthur nhìn bà một cái: “Bà mong chờ thế à?”
Nhạc phu nhân vặn vẹo cổ: “Đương nhiên rồi, ngồi ở trên xe nhọc muốn chết, xương sống, thắt lưng đều đau nhức, sắp được ra ngoài, sắp được gặp họ rồi, cảm ơn các cậu đã đưa tôi đến đây.”
Arthur thấy biểu tình vui sướng của bà, nhất là ánh mắt đầy chờ mong, không nhịn được hỏi: “Bà thật sự… không lo lắng chút nào hả?”
“Chậc… Có gì mà phải lo lắng nhỉ? Tôi đến thủ đô có khác nào về nhà đâu. Chính là các cậu ấy, nên ngẫm lại mình đi.” Nhạc phu nhân nói rất thật lòng, bà thật sự không lo lắng cho mình mà lo lắng cho hai người bọn họ.
Stuart hừ lạnh một tiếng: “Hừ… Lão thái thái, bà cứ mạnh miệng đi, đến lúc đó còn có nước mắt mà khóc.”
Nhạc phu nhân thở dài: “Aizz, không nghe người lớn nói thì sẽ thiệt thôi. Mấy chàng trai à, các cậu có tin là vừa tiến vào thủ đô thì các cậu sẽ bị bao vây không? Bằng không, các cậu nghĩ xem tại sao dọc đường đi, hai người ngoại quốc như các cậu lại không hề gây ra chú ý nào, thuận lợi một đường như thế? Đừng shock, Hạ An Lan là lão hồ li tinh, các cậu không cắn được ông ấy đâu. Muốn trộm đồ trong tay ông ấy chính là tìm chết.”
“Bà đã coi trọng ông ta như thế, tốt, chúng ta đi thôi. Tôi muốn nhìn xem Hạ An Lan lợi hại đến đâu?”
Nhạc phu nhân càng nói thế thì Stuart càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di/882039/chuong-1610.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.