Tâm tư ngổn ngang bị một câu của Quý Miên Miên kéo lại, anh lạnh lùng nói: "Anh bảo bị cảm là bị cảm, em tới thăm anh làm gì? Không có chuyện gì thì về đi, đừng ở đây làm phiền anh."
Quý Miên Miên ủ rũ cúi đầu: "À... vậy tôi... đi đây..."
Diệp Thiều Quang: "..."
Chẳng phải kêu khóc lóc đòi gặp anh bằng được sao? Thế mà giờ nói đi là đi, không biết an ủ lấy vài câu à?
Quý Miên Miên đã nói gì với viên cảnh sát kia để anh ta giúp cô vậy?
Diệp Thiều Quang trơ mắt nhìn Quý Miên Miên rời đi, nhưng đi được vài bước, bỗng nhớ ra mình còn gì chưa nói, nên cô lại lùi lại: "Ờ quên... tôi không để đi nhanh như vậy được."
Diệp Thiều Quang thầm thở phào ở trong lòng, may mà cô còn biết quay lại đấy. Anh hất cằm, kiêu ngạo nói: "Em còn muốn nói gì nữa đây?"
Quý Miên Miên lắc đầu: "Tôi... tôi... anh bị oan, anh nhất định sẽ không sao đâu... Tôi tin anh, người nhất định không phải do anh giết, cảnh sát giỏi như vậy, chắc chắn sẽ tra ra chân tướng..."
Trước khi tới gặp Diệp Thiều Quang, trong lòng Quý Miên Miên cảm thấy rất kì lạ, nhưng cô không rõ là lạ ở đâu, chỉ cảm thấy nếu sau này Diệp Thiều Quang thật sự không thể ra được nữa, hoặc có thể sẽ bị phán tử hình, vậy... sau này cô sẽ không thể gặp anh nữa rồi, cô bỗng cảm thấy có chút khó chịu.
Nhưng sau khi gặp được Diệp Thiều Quang rồi, thấy anh nói năng như muốn ăn đòn, chút khó chịu mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di/881311/chuong-882.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.