Cụ bà vừa cười vừa nói: “Còn chưa ăn cơm đúng không? Nào, mau ăn đi, trong tháng này con phải được chăm sóc thật tốt, nếu không sau này sẽ bị bệnh hậu sản đó.”
Thanh Ti vội vàng xách hộp cơm ra: “Đúng, mẹ mau ăn cơm đi.”
Tiểu Ái xoa xoa đầu Thanh Ti, con gái vẫn luôn muốn có một đứa em trai, bây giờ thằng nhỏ cuối cùng cũng ra đời, tin rằng nhất định cô bé sẽ rất vui mừng.
Khi nãy Thanh Ti vừa bước vào trong phòng không nhìn thấy em bé đâu liền hỏi: “Mẹ, em đâu?”
“Một lát nữa y tá sẽ bế em đến đây.”
Không lâu sau đó, y tá bế một đứa trẻ sơ sinh được quấn tã đến.
Thanh Ti vội vàng kiễng đầu ngón chân lên, nhìn thấy khuôn mặt đỏ au của em bé, còn đang nhắm mắt ngủ liền bĩu môi nói: “Sao em vẫn còn ngủ vậy? Hôm qua lúc nhìn thấy em ấy, em ấy cũng đang ngủ, bây giờ còn chưa dậy, em ấy là em bé lười à?”
Tiểu Ái đang bưng bát ăn trứng gà đường đỏ, nghe thấy con gái nói vậy liền vừa cười vừa nói: “Em bây giờ vẫn nhỏ quá, bây giờ ngoại trừ ăn chính là ngủ.”
“Vậy khi nào em ấy mới có thể chơi cùng con, lúc nào mới có thể gọi con là chị?”
Du Dực vê vê khuôn mặt nhỏ nhắn của cô con gái: “Nhanh thôi, đừng nôn nóng, em bé lớn nhanh lắm.”
Cụ bà nhìn thấy cháu ngoại, vui mừng khôn xiết, bế thế nào cũng thấy chưa thỏa nguyện.
Bà vốn là một người lòng đã như tro nguội, cảm giác cuộc đời này sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/879836/chuong-1823.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.