Lộ Hướng Đông nghe vậy thì trong lòng bối rối, hắn ôm vai bà cụ, an ủi bà, cũng là an ủi chính mình: “Mẹ, không sao đâu, không sao, ba con nhất định sẽ không có việc gì cả, sẽ không sao...”
Tuy rằng bình thường ông cụ đối với hắn ta vô cùng hung dữ, hắn ta đã từng này tuổi rồi mà ông còn muốn quản lý hắn rất chặt, cả ngày cứ động một tí là động tay động chân đánh hắn.
Nhưng mà, khi hình dung ra cảnh ông cụ không còn trên cõi đời này nữa, Lộ Hướng Đông lại cảm thấy sợ hãi.
Hắn hỏi bà cụ: “Mẹ, Dư Viễn Phàm đã nói gì đó, liệu... Liệu có phải nó khiến ba tức giận chăng...”
Bà cụ hiện giờ căn bản không có tâm tư suy nghĩ gì khác, bà lắc đầu, bà không biết, cũng không muốn nghĩ tới chuyện đó, bà chỉ cầu mong người bạn già của mình có thể được bình an.
Thư ký chỉ có thể hỏi cô giúp việc: “Cô có nghe thấy Dư Viễn Phàm nói gì không?”
“Tôi không biết, lúc ấy chúng tôi không ở đó.”
Bọn họ đứng bên ngoài phòng cấp cứu chờ đợi tới hơn 2 giờ, đèn mới tắt, bác sĩ cùng y tá lần lượt đi ra ngoài.
Lộ Hướng Đông đỡ bà cụ vội tiến lên hỏi: “Bác sĩ, tình huống của ba tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, nói: “Hiện giờ bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng tình trạng ông ấy vẫn vô cùng không ổn, vẫn có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, cứ theo dõi xem ông ấy có vượt qua được ba ngày của giai đoạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/879750/chuong-1737.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.