Nhạc Thính Phong thực sự rất tức giận, trước mặt cậu mà dám ra tay với Thanh Ti.
Lửa giận trong lòng cậu không thể kìm hãm được nữa, giống như một quả lựu đạn bị châm ngòi vậy.
Ban nãy khi Thanh Ti bị tập trung tấn công, vốn dĩ cậu đã kìm nén không nổi nóng, bởi vì cậu biết đây là thi đấu, giữa hai đội, bị cầu tuyết ném trúng là rất bình thường, cùng lắm thì ném lại là được rồi.
Nhưng cậu không ngờ lại có đứa muốn chết, chạy đến ném thẳng vào mặt Thanh Ti.
Lúc nãy Nhạc Thính Phong ra tay rất mạnh, cậu con trai đó bị xô mạnh về phía sau, ngã bụp xuống dưới đất, lúc tiếp đất xong, lại còn trượt thêm một tẹo, thế mới thấy Nhạc Thính Phong đã ra tay mạnh thế nào.
Có lẽ bị ngã đau quá, hay bị Nhạc Thính Phong dọa sợ, cậu ta lập tức gào khóc, lăn lộn ăn vạ dưới đất.
Tất cả bọn trẻ đang chơi xung quanh, thấy tình hình không đúng lắm, lần lượt dừng tay lại, chạy lại vây lấy. Bọn trẻ cũng đội với cậu ta chạy đến chất vấn Nhạc Thính Phong, kết quả vừa mở mồm ra, đã bị cậu trợn mắt liếc sang, liền lập tức ngậm mồm không dám nói gì nữa.
“Mày câm miệng lại cho tao, mày còn có mặt mũi nào mà khóc nữa?” Quát xong, Nhạc Thính Phong lập tức ngồi xổm xuống, đưa tay đỡ Thanh Ti dậy, nhanh chóng phủi những bụi tuyết bám đầy trên mặt cô bé, “Thanh Ti, thế nào rồi, em có sao không?”
Khi nãy Thanh Ti bị ném bất ngờ, bây giờ thấy Thính Phong hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/879358/chuong-1345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.