Cậu không thể chắc chắn rằng nếu Thanh Ti đổi sang một người bạn cùng bàn khác thì có được hay không, ai mà biết được người đó có bộ dạng gì chứ? Nhỡ đâu lại không được bằng nam sinh hiện tại này thì sao?
Thôi quên đi, trước hết cứ tạm thời như thế này đã.
Tuy rằng cậu thật sự không thích việc Thanh Ti ngồi cùng bàn với một thằng bé nhưng mà... Hiện giờ cậu không muốn khiến Thanh Ti phải ngồi cùng bàn với một người muốn bắt nạt cô bé.
Nhạc Thính Phong lắc đầu: “Không có việc gì đâu, về sau mặc kệ là ai bắt nạt em, em cũng không phải sợ. Nếu ít người thì em có thể xông lên đánh gãy răng nó. Nếu nhiều người thì trước hết em cứ nói cho anh biết, để anh tới thu thập bọn chúng một phen. Tóm lại một câu là tuyệt đối không được chịu thiệt.”
Thanh Ti dùng sức gật đầu: “Em nhớ rồi, em sẽ nghe lời anh Thính Phong.”
Nhạc Thính Phong xoa xoa đầu Thanh Ti.
Đến cổng trường, đi thêm vài bước, Thanh Ti thấy xe của Du Dực thì vui vẻ vẫy vẫy anh: “ba, ba... bọn con ở đây này...”
Du Dực vẫy tay với Thanh Ti, hai đứa nhỏ này cuối cùng cũng đi ra rồi.
Sau khi lên xe, Du Dực mới hỏi hai bọn họ: “Sao hai đứa lâu ra vậy?”
Nếu hai đứa nhỏ không đi ra, anh còn đang định xông vào trường tìm người đó.
Nhạc Thính Phong trả lời chi tiết: “Là thế này, cháu nói thêm vài câu với mấy đứa nhỏ nên mới chậm trễ thời gian một chút.”
Thanh Ti vốn muốn ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/879152/chuong-1139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.