Cô lè lè lưỡi: “Đúng là khó uống, xem lần sau anh có còn uống nhiều như vậy nữa không, ba em bảo anh uống thì anh uống ngay. Anh xem ba anh trai của em có ai giống anh đâu, họ có ai uống say như anh không?”
Ba cô thì cứ rót, anh vốn chẳng từ chối.
Hạ An Lan vẫn nhắm mắt, chẳng cử động.
Tô Ngưng Mi ngồi bên giường, nghiêng đầu đến gần nhìn anh.
Nhìn gương mặt hoàn mỹ đó, tay của Tô Ngưng Mi không kìm được đưa lên, men dọc theo trán của anh, từng chút từng chút kéo xuống: “Anh xem anh đó, rõ ràng là một người thông minh như vậy, chỉ cần anh muốn lâu như vậy anh hoàn toàn có thể tránh đi mà! Tại sao anh vẫn hiên ngang uống như thế?”
Không ai trả lời cô, Tô Ngưng Mi thở dài: “Lúc anh ăn cơm, cứ nắm lấy tay em, có ý gì chứ, anh nói xem… có phải anh cũng thích em không?”
Đôi mắt đang nhắm nghiền đó vẫn không có phản ứng, Tô Ngưng Mi bĩu môi: “Bỏ đi xem như em chưa hỏi.”
Ngón tay cô tiếp tục tiến xuống, cuối cùng dừng lại trên môi anh, môi anh rất mềm, lúc nãy khi đút anh uống canh giải rượu, cô đã cảm giác được rồi, suýt nữa không khống chế nổi muốn nhân lúc này giở trò lưu manh, hôn thêm vài cái rồi.
Nhưng không biết thế nào, cứ cảm thấy, hình như có một cảm giác rất quen thuộc: “Em... Có phải đã từng hôn trộm anh rồi không? Sao cứ có cảm giác quen thuộc vậy nhỉ?”
Tô Ngưng Mi cười thầm, lúc nãy, có xem như đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em/878882/chuong-869.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.