Beta: Stuki^^
Ôn Hướng Dương không thể nói phải, cũng không thể nói không phải.
Cô không thể không quay đầu nhìn phía Mộ Lăng Khiêm.
“Mộ thiếu, kỳ thật là em làm rất nhiều việc, trong đó có cả viết tiểu thuyết. Cái kia, em xem chỉ là vì kích phát cảm xúc, em thề, đó chỉ là tìm cảm xúc viết mà thôi.”
“Tìm cảm xúc?”
“Chính là viết tiểu thuyết không có ý nghĩ, không biết cốt truyện như thế nào. Mộ thiếu, xin anh quên thứ anh vừa xem đi. Kỳ thật, thật sự cái gì đều không có, anh hãy coi như đó là một quyển sách giáo khoa. Ha ha, ha ha.” Ôn Hướng Dương cười gượng nói.
Thật là mất mặt mà.
Còn may Mộ Lăng Khiêm không xem tiểu thuyết, không biết cô viết cái gì, nếu không còn muốn chết a.
“Về sau đừng lại xem những loại sách lung tung rối loạn ấy nữa.” Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương cười khó coi như vậy, hắn duỗi tay xoa xoa tóc cô, tuy rằng ngữ khí không tốt, ánh mắt cũng không tốt, nhưng rốt cuộc không có làm cô khó xử.
Lúc Ôn Hướng Dương thở dài nhẹ nhõm một hơi, bỗng Mộ Lăng Khiêm nói một câu:
“Nếu em muốn có cảm hứng sáng tách có thể tìm tôi, tôi có thể bồi em……” Mộ Lăng Khiêm cắn vành tai Ôn Hướng Dương, thanh âm mang theo run rẩy mị hoặc nói: “Thực chiến diễn luyện.”
Ôn Hướng Dương: “……”
Có mỳ sợi không a, cô muốn thắt cổ.
Mộ Lăng Khiêm chưa cho Ôn Hướng Dương cơ hội thắt cổ, hắn nói xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dot-kich-vo-yeu-nam-xuong-dung-nhao/2433072/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.