“Khương Duật Thần, đừng chơi đùa tôi.”
“Nếu không... buông tay đi.
Hàn An Khả hít sâu một hơi, nhìn biểu cảm băng lãnh trên khuôn mặt điển trai kia, ngừng lại một chút mới tiếp tục nói:
“Tôi rất ghét cảm giác bị trêu đùa, ghét cái cảm giác bị bỏ rơi... “
Cổ họng cô như nghẹn lại, phải khó khăn lắm mới nói được.
“Gái đẹp trên đời này rất nhiều... sẽ có nhiều người hơn tôi... vì vậy...”
“Vì vậy, em muốn tôi buông tha em?”
Giọng nói của Khương Duật Thần lạnh buốt như băng tuyết, vô tình cắt ngang lời nói của Hàn An Khả.
An Khả cúi đầu, im lặng không nói. Có lẽ... cô thật sự muốn rời khỏi anh.
Đám đông xung quanh dường như biến mất, thế giới như chỉ còn anh và cô, một nam, một nữ.
Hàn An Khả cố gắng né tránh ánh mắt của Khương Duật Thần, buông tay khỏi cổ áo anh, lùi lại phía sau vài bước. Duật Thần không hiểu người con gái trước mặt. Anh vẫn luôn cho rằng đàn bà chỉ cần tiền tài và dục vọng, tình yêu vốn là thứ rẻ mạt. Nhưng người con gái trước mặt anh không giống như vậy. An Khả không cần tiền tài, quyền lực, chỉ muốn sống một cuộc sống nhẹ nhàng, giản đơn, chỉ muốn rời khỏi kẻ nguy hiểm là anh.
Khương Duật Thần cắn răng, không biết vì sao trong lòng lại vô cùng khó chịu. Anh ghét sự trốn tránh này của cô. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô vào góc khuất.
...
“Ưm... đừng...”
Hai tay Hàn An Khả chống lên khuôn ngực rắn chắc của Khương Duật Thần, cố gắng đẩy anh ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dai-nhan-yeu-em-den-nghien/243031/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.