Khương Duật Thần, dường như anh không nhận ra, nhưng anh thật sự đã mê mẩn cơ thể của Hàn An Khả.
An Khả cảm thấy bản thân sắp bị giết ch.ết bởi nụ hôn của Duật Thần rồi. Cô lấy hết can đảm, cắn nhẹ vào môi anh một cái khiến anh khẽ nhíu mày. Nụ hôn không những không dừng lại, thậm chí còn sâu hơn, điên cuồng hơn.
Cô gái nhỏ này, vậy mà biết phản kháng lại rồi.
Nụ hôn vừa dứt, Hàn An Khả ngay lập tức gục vào lồng ngực rắn chắc của Khương Duật Thần, thở dốc, cố gắng đớp lấy từng ngụm dưỡng khí.
Duật Thần đưa tay lên khoé môi mình, cong môi cười nhạt.
Chảy máu rồi.
Khương Duật Thần hôn nhẹ lên trán Hàn An Khả, không hề tức giận việc cô làm anh bị thương, trái lại có chút thích thú:
"Ba năm trở lại đây, em là người đầu tiên khiến tôi rớm máu."
Không biết vì lí do gì, An Khả lại có thể cảm nhận được sát khí trong lời nói của anh. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, mấp máy môi, khẽ nói:
"Tôi... tôi không cố ý. Tại anh..."
"Tại tôi hôn em? Hửm?"
Người nào đó xấu xa cắn nhẹ vào tai cô, coi như trả thù. Bàn tay hư hỏng luồn vào trong lớp áo đồng phục trắng, trơn mướn da thịt trắng nõn của cô.
Hàn An Khả khẽ "ưm" một tiếng, bàn tay nhỏ bé lập tức cầm lấy cổ tay anh, cắn chặt môi dưới, lắc đầu tỏ ý không muốn.
"Chiều nay... tôi còn phải đến trường..."
Giờ anh mới để ý, mắt cô hơi thâm lại.
Thiếu ngủ?
Đây là suy nghĩ duy nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dai-nhan-yeu-em-den-nghien/243028/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.