Chưa đến ba giây sau đó, ông Hàn lập tức đoạt lấy chiếc hộp, đóng chặt lại, đưa cho người giúp việc ném đi.
Bà Hàn tâm trạng lo âu, vỗ vỗ lưng Hàn An Khả, an ủi cô:
"Tiểu Khả, xin lỗi con, vì cha mẹ mà con... "
Những lời tiếp theo, bà Hàn hoàn toàn không có cách nào nói ra.
Cha mẹ Hàn An Khả làm việc trong giới cảnh sát đã lâu, tiếng tăm lẫy lừng. Việc có kẻ ghen ghét, ghi thù cũng không phải quá xa lạ. Nhưng cái đáng nói ở đây, những kẻ ấy không nhắm vào ông bà mà lại nhắm vào cô.
An Khả trải qua một tuổi thơ với những trò đùa quá trớn, giống hệt như hiện tại.
Cô hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, cười một cách đầy gượng ép:
"Con không sao đâu ạ."
Trải qua quá nhiều, Hàn An Khả đã quá quen rồi, không còn sợ như trước... chỉ là cảm giác ghê tởm vẫn không mất đi.
***
Sáng hôm sau.
Đại học A.
Hàn An Khả ngồi gật gù trong lớp, mang theo khuôn mặt của một con gấu trúc. Cả đêm qua, An Khả mất ngủ.
Mỗi lần chợp mắt là lại nhớ đến cảnh máu me ấy, nhớ về người đàn ông đáng sợ nào đấy, ngủ không nổi.
"Trời má, bạn thân à, bộ dạng này của mày là sao? Thất tình nên không ngủ được à?"
Bạn thân Hàn An Khả - Tần Bối Vy - vừa đến lớp nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô cũng sợ tái xanh mặt mày, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến hỏi han.
Hàn An Khả thường ngày vô ưu vô lo, vậy mà dáng vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/boss-dai-nhan-yeu-em-den-nghien/243025/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.