Thẩm Dị bận việc không thoát được, chỉ tiễn Lương Nguyệt đến bến xe rồi rời đi. Tối hôm đó, khoảng tám giờ, cô mới về đến nhà.
Sáng hôm sau phải đi làm nên cô đi ngủ sớm. Sáng sớm ra khỏi nhà, cô thấy tuyết bắt đầu rơi lất phất. Mở dự báo thời tiết xem thì quả nhiên có tuyết, nhưng chỉ là tuyết nhẹ.
Tiệm hoa bận rộn, đến trưa mới ăn được chút gì đó. Lương Nguyệt và Hồ Luyến đều muốn ăn đồ nóng, bèn tìm đến một quán hoành thánh.
Trong lúc chờ, Hồ Luyến rủ rê: “Chị Lương Nguyệt, toàn là chị mời em ăn, tối nay để em mời chị ăn lẩu nhé, gần nhà em thôi.”
Lương Nguyệt nhìn ra ngoài cửa kính, rồi lắc đầu: “Để hôm khác đi, chị muốn về sớm một chút.”
“Chị sợ tuyết rơi to à?” – Hồ Luyến cười – “Không đâu. Chị nhìn đi, rơi xuống là tan ngay, không đọng được đâu.”
Nói xong, cả hai cùng nhìn ra con phố lầy lội, người đi đường cắm đầu vội vã lướt qua. Một lúc im lặng, Hồ Luyến bỗng rụt rè nói: “Người nhà em gửi cho em một thùng cam, ngon lắm. Chị Lương Nguyệt, em chia cho chị một nửa nhé. Cảm ơn chị thời gian qua đã chăm sóc em, em chẳng biết gì, nhờ chị mà học được nhiều thứ. Em thấy mình biết mình thích gì rồi.”
Cô cúi đầu, giọng nhỏ lại: “Hiện tại em chưa có gì, chỉ có thể chia sẻ những gì em thấy tốt. Chị đừng chê nhé.”
Lương Nguyệt thật ra đang lơ đễnh, nhưng vẫn nghe rõ từng lời. Cô vội đáp: “Không có chê đâu.”
“Vậy thì…” –
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274909/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.