Thẩm Dị ngồi trong gara tối om suốt nửa tiếng, mới lê thân thể mệt mỏi về nhà.
Trong thang máy, anh nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong gương mà có phần hoang mang. Thời gian trôi qua như nước chảy, lặng lẽ mà không ai hay. Bao năm qua, anh luôn nghĩ mình đã học được cách giấu kín cảm xúc, vậy mà sự biến mất của Lương Nguyệt lại khiến anh bối rối đến thế.
Có lẽ, rời khỏi thành phố này là điều hạnh phúc với cô.
Vậy thì… anh còn cần phải cố chấp đuổi theo nữa không? Lương Hồng nghe thấy tiếng khóa cửa vặn mở, quay đầu lại nhìn, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng thả lỏng, lưng cũng dần dịu lại. Dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng đôi môi lại mím chặt.
Hai mẹ con chạm mắt nhau trong chốc lát, Thẩm Dị đi vào bếp, lúc quay ra cầm theo một hộp sữa đặt trước mặt bà.
“Sao mẹ chưa ngủ?” – anh hỏi.
“Không ngủ được.” – Lương Hồng lưỡng lự – “Mẹ hỏi bố con, ông ấy không chịu nói. Tối qua con đi làm nhiệm vụ à?”
“Không.” – Thẩm Dị phủ nhận rất nhanh – “Con có việc riêng.”
Lương Hồng mắt đỏ hoe:
“Ngày xưa mỗi lần bố con đi làm nhiệm vụ, mẹ đều thấp thỏm suốt đêm không ngủ được. Cứ tưởng cái thời khắc khoải đó đã qua, ai ngờ vui mừng quá sớm. Con lại đi theo con đường của bố, mẹ vẫn phải tiếp tục lo lắng.”
Những lời như vậy, Thẩm Dị đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Những năm đầu, anh không hiểu. Nhưng giờ thì dần hiểu ra rồi: cái cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274884/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.