Khi Lương Nguyệt tỉnh dậy, cô vẫn còn nằm trong lòng tiểu khất cái.
Cả người cô được sưởi ấm bởi thân thể hắn, trở nên ấm áp, và khi cơ thể thả lỏng, cơn đau lại càng rõ rệt hơn.
Tay, chân, xương sườn… là những cơn đau âm ỉ, nhức nhối.
Cũng giống như đêm qua, cô vẫn chỉ có thể đảo mắt, nhưng lần này tầm nhìn lại bị cản trở — cô không thấy bức tường đối diện, không thấy tòa cao ốc sau tường, càng không thấy bầu trời.
Không biết tuyết đã ngừng rơi chưa.
Tiểu khất cái chẳng biết tìm từ đâu ra một tấm ga giường, treo lên làm màn che trước mặt.
Giờ trông càng giống một căn nhà thực thụ.
Lương Nguyệt thu ánh mắt lại, nhìn sang gương mặt hắn, thấy hắn vẫn ngủ rất say, hơi thở đều đặn và dài, đầu nghiêng qua một bên, môi mím chặt.
Cô khẽ cựa mình, cố gắng tách khỏi người hắn, đầu ngón tay cẩn thận luồn ra, vén một góc áo khoác quân đội lên, lén lút nhìn hắn.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, cô bị bắt tại trận.
Vẻ mặt hắn rất khó coi, cau có nhắm mắt lại, rồi hé mắt nửa chừng hỏi:
“Cô định làm gì?”
“Cảm ơn anh.” Lương Nguyệt đáp một câu lấy lòng, giọng khàn khàn, căng thẳng nuốt nước bọt.
Khương Bách đưa tay lên lau mặt, rõ ràng là chưa tỉnh ngủ. Hắn ngáp một cái, rồi lặng thinh.
Lương Nguyệt không hiểu ý hắn là gì, cố nén đau muốn ngồi dậy, chân vừa chạm đất thì hắn bỗng lên tiếng, chỉ tay vào tấm ga giường trước mặt.
“Cô nhìn xem.”
Lương Nguyệt không hiểu chuyện gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274882/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.