“Cuối cùng em cũng chịu để ý đến anh rồi.”
Ánh mắt Thẩm Dị ánh lên tia cười, trông sáng rực rỡ—đó là dáng vẻ Lương Nguyệt quen thuộc và từng rất thân thuộc.
Lúc này, nghĩ lại cuộc thẩm vấn ban nãy, cô chợt thấy như thể tất cả chỉ là một giấc mơ.
Cô không né tránh, cũng chẳng để cảm xúc chi phối, mặc cho ánh mắt anh dò xét, cô vẫn bình thản nhìn lại. Cảnh tượng này như đã từng xảy ra—giống hệt lần đầu tiên anh đến nhà cô, hai người đối mặt nhau trên ghế sofa.
Chỉ khác là lần này, cô đang nằm trong lòng anh.
Thật là hoang đường.
Im lặng kéo dài rất lâu, cuối cùng Thẩm Dị mới lên tiếng, giọng trầm thấp: “Anh thật lòng nhận lỗi với em.”
“Em không tin.”
“Không tin anh, hay là không tin đàn ông?”
“Cả hai.” Lương Nguyệt nói, giọng dửng dưng. Quá khứ đã dạy cô một bài học không bao giờ quên được.
Thẩm Dị nghẹn lời, nhưng anh hiểu và chấp nhận cách nghĩ của cô. Anh biết—cô có nỗi khổ riêng.
Anh cúi đầu lại gần, trong ánh sáng mờ mịt chăm chú quan sát gương mặt cô, bàn tay luồn vào tóc cô, đỡ lấy đầu cô, tay còn lại rời khỏi “nhung thiên nga”, đầu ngón tay bắt đầu vẽ lên lông mày của cô.
Anh lần tay theo sống mũi cô, cuối cùng dừng lại ở đôi môi ấm áp.
Lương Nguyệt thấy yết hầu anh khẽ động—đó là dấu hiệu của ham muốn, là mồi nhử.
Mà cô chính là con thú săn mồi trong đêm.
Móng tay anh được cắt tỉa gọn gàng. Cô khẽ hé môi, đầu lưỡi chạm nhẹ, liếm—chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274871/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.