Thẩm Dị chớp mắt như thể vừa bừng tỉnh từ một giấc mộng.
Dù đang cố gắng kiềm chế, nhưng trong lòng anh đã sớm sụp đổ. Trong mắt anh tràn ngập gương mặt của Lương Nguyệt, trong đầu không ngừng vang vọng những lời cô đã nói.
Mất đi lý trí và logic, đối với anh mà nói là điều kinh khủng nhất. Anh là cảnh sát, sao có thể đánh mất hai điều đó? Nhưng tất cả những hỗn loạn này, thủ phạm lại chính là cô.
Từ giây phút cô xuất hiện, mọi thứ bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát. Cô là tồn tại vượt trên lý trí và logic.
Cô còn nói anh không thuốc chữa.
“Không thuốc chữa” – ba chữ ấy là một đòn chí mạng, vậy mà giờ đây lại dùng để nói về anh.
Thẩm Dị cảm thấy ấm ức, nhíu mày, chỉ lặng thinh.
Một lúc sau, anh liếm đôi môi khô nẻ, bất ngờ vòng tay ôm lấy eo Lương Nguyệt kéo cô lại gần, rồi thong thả đưa tay vào túi áo khoác cô tìm hộp quẹt.
Mở hộp thuốc, anh cúi đầu ngậm lấy một điếu, sau đó lấy thêm hai điếu nữa, ấn vai Lương Nguyệt để cô ngồi xuống, nhét một điếu vào miệng cô, điếu còn lại đưa cho Khương Bách.
Khương Bách hơi sững người, cúi đầu ngậm lấy điếu thuốc.
Thẩm Dị bật lửa, lần lượt châm thuốc cho hai người, cuối cùng mới đến lượt mình. Điếu thuốc đã cháy, anh lại không hút, chỉ kẹp giữa các ngón tay để mặc nó âm ỉ.
Yết hầu khẽ lăn lên xuống, anh lấy lại bình tĩnh, nhẹ giọng hỏi:
“Sao lại nghĩ đến chuyện đến một huyện nhỏ chơi?”
Khương Bách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274869/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.