Thẩm Dị gần như đè cả người lên Lương Nguyệt, đầu gối chống giữa hai chân cô, tựa như có thể xuyên thẳng qua cô bất cứ lúc nào.
Lương Nguyệt không thể thở được, hai tay nắm chặt lấy vạt áo sơ mi trơn trượt ở hông anh, cố kéo mà vô ích.
Môi tê dại, mặc cho anh trêu đùa. Lưỡi anh như mọc gai ngược, móc lấy cô không chịu buông, vừa đau vừa ngứa.
Lương Nguyệt mở mắt, trong một lần kéo mạnh, mảnh vải trong tay tuột ra. Cô mò mẫm tìm thứ khác để nắm lấy, vô tình chạm vào dây an toàn, vừa mới kéo ra được một chút đã bị Thẩm Dị phát hiện.
Anh lùi lại một chút, giật lấy sợi dây ấy, mấy động tác là trói chặt tay cô lại.
“Cứ theo cách em thích.” Thẩm Dị nhấc đoạn dây an toàn trói tay cô, treo lên tựa ghế.
Cô giơ chân đạp anh, nhưng lập tức bị nắm lấy mắt cá. Chẳng mấy chốc, chân còn lại cũng rơi vào tay anh.
“Đồ khốn!”
Lương Nguyệt giãy giụa, nhưng vô ích.
“Dùng sức mạnh hả?” Thẩm Dị hỏi, mặt lạnh tanh, rút ra thứ đang cài bên hông.
Anh vẫn nhớ lần trước chính thứ này đã khiến anh hoàn toàn thua cuộc.
Quấn chặt, siết mạnh.
“Đủ chưa?” Anh gằn giọng hỏi.
Lương Nguyệt không đáp, chỉ trừng mắt nhìn anh.
“Đủ chưa?” Anh hỏi lại, “Còn muốn nữa không?”
Môi Lương Nguyệt đỏ bừng, cô run giọng cười lạnh, còn chưa kịp mở miệng thì trước mắt đã tối sầm.
Cảm giác ấy như bị chìm trong nước, không thể thở, tay chân cũng mềm nhũn, ý thức mơ hồ, cô hoàn toàn từ bỏ giãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274860/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.