Thẩm Dị ngồi trong xe mới mười phút đã bắt đầu hối hận.
Đoạn đường còn lại vẫn còn gần một nửa, mấy lần anh định mở miệng đổi điểm đến, nhưng cuối cùng đều không thành.
Cổ họng anh như bị chặn bởi một đám bông ướt, không chỉ khiến anh mất giọng mà cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Thẩm Dị mở cửa sổ, hứng gió thổi vào mặt, lòng bồn chồn không yên cho đến khi đến trước khu dân cư Ánh Xuân. Sợ bản thân đổi ý đột ngột, anh giục tài xế lái xe rời đi ngay.
Nhìn quanh, ven đường còn vài sạp trái cây, ánh đèn cam vàng lập lòe trong gió đêm.
Giờ này đã chẳng còn mấy ai.
Thẩm Dị vốn không phải kiểu người do dự. Đã đến tận cửa rồi thì chẳng còn đường lui. Anh bước vào một siêu thị gần cổng khu dân cư với tốc độ nhanh nhất, đi thẳng đến quầy đồ uống, mua một lon bia lạnh, không nói không rằng đứng ven đường dốc thẳng vào bụng.
Lúc này mới thực sự là say — say đến mức làm chuyện gì cũng không tính là quá đáng.
Trong mơ, anh đã đi qua con đường nhỏ này rất nhiều lần. Đứng trước cửa phòng 301, còn chưa nghĩ xong cái cớ thì cửa đã mở.
Nhanh hơn anh tưởng.
Lương Nguyệt trông khá bất ngờ, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh và lạnh nhạt, chỉ là động tác trở nên chậm rãi hơn nhiều.
Tay đang đặt trên tay nắm cửa từ từ buông lỏng, ánh mắt cũng từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở tầm nhìn ngang bằng.
Người cảnh sát cứng đầu này hôm nay trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274836/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.