Trước khi đến đội, Thẩm Dị ghé qua nhà một chuyến…
Anh muốn tắm rửa thay đồ. Cửa còn chưa mở hẳn, đã nghe thấy tiếng tivi vang lên, không cần đoán cũng biết là ai. Anh cởi áo khoác, đi thẳng vào phòng ngủ.
Lương Hồng hỏi từ phía sau:
“Con đi đâu vậy?”
Thẩm Dị hờ hững đáp một câu “Có việc”, rồi đóng cửa lại.
Anh tắm rất nhanh, mười phút đã xong. Trên tóc còn đọng lại những giọt nước lấp lánh.
Lương Hồng nhìn anh với vẻ không vui:
“Không lau tóc, sau này già dễ bị đau nửa đầu lắm.”
Thẩm Dị cười khẽ:
“Nếu con nhớ không lầm, hôm nay chưa đến kỳ nửa tháng một lần thăm nom đâu.”
Anh vào phòng ngủ tìm tất, lúc đi ra, Lương Hồng đưa cho anh một chiếc khăn tắm màu trắng.
“Sao lại là màu trắng?”
Lương Hồng lườm anh:
“Đây là nhà con, không phải nhà mẹ, mẹ biết sao được?”
Thẩm Dị lắc đầu, bật cười:
“Con không nhớ mình từng mua khăn màu trắng.”
Anh quàng khăn lên đầu một cách tùy tiện, động tác lười biếng khiến những hạt nước lạnh bắn vào mặt Lương Hồng. Bà tức giận tát lên vai anh một cái rõ to.
“Con cố tình phải không!”
“Màu trắng dễ bẩn.” Thẩm Dị lùi lại hai bước, nói: “Không phải cố ý.”
Anh ném khăn lên sofa, vừa đi tất vừa nói:
“Đàn ông thì hợp dùng khăn màu xám. Màu đen thì tối quá, trắng thì dễ bẩn, còn mấy màu khác thì loè loẹt quá, con đều không thích.”
“Mẹ không quan tâm con thích khăn màu gì!” Lương Hồng tức không chịu nổi, nghiến răng nói:
“Mẹ quan tâm là con thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274834/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.