“Sau đó thì sao?”
“Sau đó?”
“Sau đó… làm thế nào mà cô từ thích anh ta lại biến thành hận?” Thẩm Dị hỏi.
“Sau khi kết hôn, anh ta hay uống rượu. Mỗi lần say là đánh tôi.” Nói đến đây, Lương Nguyệt hơi nhướn mày, biên độ rất nhỏ, mang theo một vẻ đắc ý kỳ lạ.
“Tôi chịu đòn giỏi lắm.” Cô nói.
“Anh ta đánh tôi đến chảy đầy mặt máu, tôi không khóc cũng không kêu. Anh ta thấy tôi như vậy lại càng điên cuồng đánh… Đàn ông luôn như thế, muốn phụ nữ gào thét, muốn phụ nữ cầu xin. Nhưng tôi thì không, tôi cứ lì lợm chịu đựng đến cùng, tôi muốn nhìn thấy anh ta sụp đổ điên loạn, như một tên hề vậy…”
“Tại sao không báo cảnh sát?” Thẩm Dị ngắt lời cô, “Chuyện như vậy, cảnh sát không thể làm ngơ.”
Cổ họng anh ngứa ran. Nghe một người phụ nữ nói những lời này, mà lại thản nhiên đến vậy — vừa kinh hoàng vừa phẫn nộ.
Thẩm Dị không kìm được, lại nhắc lại một lần nữa: “Cô nên báo cảnh sát.”
“Vậy sao?” Lương Nguyệt nói: “Ai cũng nói thế cả.”
Thẩm Dị nhìn cô, nghẹn lời không đáp được, bỗng thấy trong lòng trào lên một nỗi áy náy khó tả.
Bên ngoài, mưa như trút xuống lần nữa, cửa sổ bị gió đập khẽ, âm thanh vang vọng rõ rệt trong sự im lặng.
Khói thuốc lẫn vào làn hơi nước, bốc lên mùi vị đắng chát.
Ánh mắt Thẩm Dị dừng lại trên hộp thuốc lá, rồi nghe thấy Lương Nguyệt nói: “Mỗi lần tôi không khuất phục, anh ta lại càng giận dữ, mà chính cái giận dữ ấy khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274830/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.