Nửa tiếng sau, Lão Tôn đưa điện thoại cho Thẩm Dị, nhíu mày nói:
“Lương Nguyệt đúng là kỳ lạ, điện thoại chẳng có gì cả, danh bạ chỉ có bảy người, ngoài người nhà cô ta thì hai người còn lại chắc là đồng nghiệp. Ngoài mấy chuyện liên quan đến cửa hàng hoa, tuyệt nhiên không tán gẫu gì.”
“Cô ta với người nhà cũng không thân thiết, từ hai năm trước đến giờ chỉ có vài chục tin nhắn, chủ yếu là bảo cô ta mua gì mang về.”
Thẩm Dị nhận lấy điện thoại xem qua. Chiếc điện thoại này là kiểu cũ từ mấy năm trước, trong thời đại smartphone thay đổi nhanh chóng thế này mà vẫn giữ được vẻ ngoài mới đến tám phần, đủ thấy chủ nhân của nó rất ít dùng đến.
Có vẻ người phụ nữ này rất hiếm khi sử dụng các thiết bị liên lạc.
Lúc này, Tiểu Ngũ ghé lại nói:
“Chúng ta cũng đừng nghi ngờ lung tung nữa, pháp y đã giám định rồi, hơn nữa Lương Nguyệt có chứng cứ ngoại phạm đầy đủ. Cùng lắm chỉ là tính cách hơi quái một chút, chứ thế gian này người quái lạ chẳng hiếm.”
“Chúng ta không thể chỉ vì người ta kỳ lạ mà thấy lạ vì sao người ta lại kỳ lạ.”
Thẩm Dị bật sáng màn hình điện thoại, hình nền mặc định, anh mở album ảnh, đa phần là hình hoa, vừa định thoát ra thì thấy phía dưới màn hình có một khoảng tối. Anh vuốt lên — là một chậu hoa tulip đen.
Thật là màu hiếm thấy, giống hệt như con người cô ta, vừa hiếm vừa quái.
Lão Tôn cầm giấy chứng tử do pháp y cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274827/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.