Lão Tôn đeo một cặp kính gọng đen, rướn cổ nhìn màn hình máy tính. Ông lúc nào trông cũng có vẻ khổ sở, cau có, người khác vào phòng cũng chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ chuyên tâm làm việc của mình.
Tiểu Ngũ ném lên bàn ông một phần ăn sáng, “Không cần cảm ơn.”
Lão Tôn đáp: “Cảm ơn.”
Tiểu Ngũ xoay ghế ra sau, ném phần ăn sáng còn lại lên bàn phía sau, bắt chéo chân, bắt đầu ăn.
Cuối cùng, lão Tôn cũng ngẩng đầu hỏi: “Đội trưởng Thẩm đâu?”
“Không biết, anh ấy thả tôi ngoài cổng rồi đi luôn.” Nhắc đến đây, Tiểu Ngũ liền hăng máu, liếc nhìn về phía cửa, bắt đầu phàn nàn: “Anh nói xem sao đội trưởng Thẩm ngày nào cũng đa nghi như vậy, rõ ràng là tai nạn ngã lầu, thế mà anh ấy cứ làm như án mạng, khiến tôi áp lực suốt.”
Lão Tôn liếc anh một cái, “Nên người ta mới là đội trưởng.”
Tiểu Ngũ bĩu môi, tiếp tục gặm bánh bao. Lão Tôn đột nhiên nói: “Đội trưởng Thẩm nghi ngờ cũng hợp lý thôi… vì tôi cũng có chút nghi ngờ.”
Tiểu Ngũ ngẩn ra, “Sao lại nói vậy?”
“Tôi vừa liên lạc được với người nhà nạn nhân.” Lão Tôn vừa bóc trứng vừa nói: “Nghe giọng… cảm thấy rất kỳ lạ.”
Tiểu Ngũ ngồi thẳng dậy, nghiêng người về phía trước: “Kỳ lạ kiểu gì?”
“Chính là… quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức đáng sợ. Tôi nói chồng cô ta rạng sáng ngã lầu, mất rồi.”
Lão Tôn hừ lạnh một tiếng, “Cậu đoán xem phản ứng của cô ta thế nào?”
Tiểu Ngũ vừa nhai bánh bao vừa mơ hồ hỏi: “Phản ứng gì?”
Lão Tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274825/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.