Đêm hôm đó thật kỳ lạ. Trời lác đác mưa lạnh, nhưng hiếm thấy là vẫn có ánh trăng.
Lương Nguyệt đứng dưới một gốc cây không rõ tên, từ tốn nâng vành ô lên, qua kẽ lá nhìn lên bầu trời đêm, nơi có một vệt trắng mờ ảo.
Lặng người rất lâu, cô mới tìm được một cách ví von hợp lý: ánh trăng ấy như chiếc đuôi của hồ ly trắng.
Trong truyền thuyết cổ xưa, hồ ly trắng có thể thấu hiểu lòng người.
Lương Nguyệt hạ thấp ô, che kín cả thân mình, rồi nhanh chóng bước vào con phố tối tăm.
Hai bên đường, cửa hiệu đều đã đóng, chỉ còn ánh đèn neon từ các tấm biển hiệu lấp lóe — chủ yếu là màu đỏ — nhòe nhoẹt kéo dài suốt đoạn đường.
Hai mươi phút sau, cô dừng lại ở cuối đường.
Bên phải là một con sông, mưa rơi lộp độp xuống mặt nước, như người ta chìm trong biển người.
Tiếng nước rơi vang lên vô vọng, kéo sự chú ý của người ta về phía bên kia.
Là một con hẻm dài và tối đen như mực.
Lương Nguyệt chỉ ngập ngừng chừng hai giây, rồi lập tức bước vào. Đường đá lầy lội, gập ghềnh, tiếng nước vang lên lép nhép.
Trong đầu cô nghĩ: Thì ra biển người chính là bóng tối.
Ý nghĩ ấy vừa dứt, cô đã đến nơi. Cô gõ lên cánh cửa tôn.
Cánh cửa mở rất chậm. Tiếng bước chân hòa cùng tiếng ho khàn khàn từ từ tiến lại gần, rồi “két” một tiếng, một luồng sáng vàng ấm bỗng tràn ra.
Lương Nguyệt ngẩng lên nhìn. Một người phụ nữ lớn tuổi với lưng còng đứng nơi ngưỡng cửa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274823/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.