Bạch Mai Nam cười vui vẻ,hai mắt híp lại như hai vầnh trăng khuyết.
"Chàng dẻo miệng quá."
"Trước giờ ta chưa từng tiếp xúc với cô gái nào,gặp nàng,lần đầu tiên ta biết dẻo miệng là gì đấy."Chàng trai đáp.
"Thiếp buồn ngủ rồi."Bạch Mai Nam hai mắt híp híp.
"Ừm,ngủ thôi."Chàng trai kia gật đầu.
Bạch Mai Nam cảm thấy,đây là người mà cô có thể ở chung cả đời.
Trùng hợp,chàng trai kia cũng nghĩ như vậy.
Hai người một trai một gái,không hẹn mà lại có chung suy nghĩ.
***
Đến ngày hôm sau,cơ thể Yên Vi đào thải sản dịch,khiến cô vô cùng khó chịu cũng khá đau, nhưng Yên Vi vẫn nghiến răng chịu đựng,thi thoảng sẽ than vài tiếng.
Cô như sống ở trên giường,đứa bé thì thi thoảng Hàn Thu sẽ bế cho cô.
Yên Vi tự nhủ khoảng 2-3 ngày nữa mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn,cô ráng chờ đợi,sau đó thì sẽ tập đi lại.
***
Khoảng 1 tuần sau,lúc này Yên Vi mới gọi là cơ thể ổn thỏa.
Cô đã có thể đi đứng trở lại,nhưng vẫn còn hơi đau.
Nhưng bây giờ,cô đã thoải mái hơn rất nhiều.
Hôm nay là một ngày vô cùng đẹp,trời nắng và mây xanh,là một thời tiết vô cùng hiếm hoi trong mùa thu này.
Giữa mùa thu mà trời đẹp như thế,là chuyện vô cùng hiếm.
Yên Vi bế con của mình,ngồi ở ngoài sân,tận hưởng ngày đẹp trời này.
"Nhìn xem,hôm nay trời đẹp quá đúng không?" Yên Vi cười nói với đứa bé.
Đứa bé dường như hiểu được cô,khuôn mặt bầu bĩnh cười cười nhìn Yên Vi,trong miệng phát ra mấy tiếng thét nhỏ,vô cùng ồn ào.
Yên Vi cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Một tuần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500873/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.