"Ha,từ khi nào mà quan hệ giữa ngươi với lại hoàng hậu nương nương lại tốt như vậy?"Mai quý phi giọng nói khinh thường.
"Tần thiếp không dám nói bản thân mình có quan hệ tốt với hoàng hậu nương nương, chẳng qua là tần thiếp đã làm nhiều việc có lỗi với nương nương nên giờ đây tần thiếp nguyện chép Kinh Phật tạ lỗi với hoàng hậu nương nương.Với lại,tần thiếp thấy,mối quan hệ giữa người với người hòa thuận thì chẳng phải sẽ tốt hơn nhiều sao?"Y Phương nói một tràng dài,có thể nghe được sự ân hận bên trong lời nói.
Hơn cả thế,còn là sự khinh bỉ dành cho Mai quý phi.
Y Phương còn muốn nói rằng,người là người đầu sỏ đã gây ra những chuyện này,không muốn hậu cung an ổn đều là người và Thùy phi,vậy mà còn không biết hổ thẹn đến đây?
Mai quý phi cứng họng.
Nếu bây giờ nàng ta mà nói Y Phương là ngươi có lỗi,thì là đang đồng tình với ý kiến mối quan hệ hòa đồng thân thiện của cô ta,chẳng khác nào đang tự phản lại bản thân mình dìng mưu kế hãm hại người khác.
Nếu nói là ngươi không có lỗi gì thì lại đang chỉa mũi dao về phía mình,khác nào ngầm thừa nhận bổn cung đây là người có lỗi.
Con nhỏ này...càng ngày miệng lưỡi càng lanh lợi.
Còn biết dùng những câu đơn giản để mỉa mai bổn cung.
Mai quý phi cả người một lửa tức giận,nắm chặt vào bộ y phục,đôi môi đỏ mọng cắn chặt, như muốn bật ra cả máu.
Rốt cuộc,Mai quý phi cũng chỉ nói một câu:
"Ngươi đúng là rảnh rỗi."
Sau đó liền tìm cớ thoát lui.
"Bổn cung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500869/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.