Yên Vi cảm thấy đầu mình càng ngày càng đau,hai mắt cô cũng dần dần mờ lại.
Cả cơ thể cô,mệt quá.
Chỉ muốn ngủ một giấc ngay lúc này.
***
"Ưm..."Yên Vi cảm thấy cảm thấy cả cơ thể mình đều đau nhức,cô kêu lên một tiếng.
"Nương nương,người tỉnh rồi."
"Nương nương tỉnh rồi,nương nương tỉnh rồi."
"Hoàng hậu nương nương tỉnh rồi..."
"..."Những câu nói như vậy liên tục vang lên bên tai.
Yên Vi chầm chậm mở mắt,nhìn xung quanh, đây chính là cung của cô,nhưng tại sao cô lại ở trong cung,cô đang nói chuyện với Bạch Mai Nam mà.
"Ta bị sao vậy?"Giọng cô lí nhí vang lên.
Hai mắt vẫn chưa rõ lắm,muốn đưa tay dụi mắt nhưng tay lại chẳng có mấy sức,vì thế cô đành nhắm mắt lại.
Chưa kịp dứt lời,thái ý đã đưa tay lên mạch của cô,một lúc rồi nói:
"Nương nương đã ổn rồi,chỉ là do mới,cho nên ngọc thể của nương nương mới không khỏe, dẫn đến ngất xỉu.Nên cho nương nương ăn những món bổ dưỡng một chút,và nên hạn chế ăn ngọt lại."
"Cảm ơn thái y,đã nhớ rõ rồi."Lệ Chi đáp.
"À còn nữa,đừng cho nương nương làm việc quá sức,nương nương hay làm bánh mà đúng không?Nên hạn chế lại,nên thường xuyên tịnh dưỡng,uống trà thảo mộc."Thái y này là người giỏi nhất trong thái y viện,tính tình kĩ lưỡng,cứ luôn miệng nhắc nhở.
"Đã nhớ đã nhớ rồi,cảm ơn ông.Để tôi tiễn ông."Lệ Chi gật đầu,luôn miệng nói hai từ yên tâm.
Ra khỏi phòng vẫn nghe loáng tháng được tiếng của thái y dặn dò,đều đặn cho đến khi ra khỏi cung.
Yên Vi mờ mịt không hiểu gì,cô là chủ thân thể nhưng lại không hiểu chuyện gì đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500856/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.