"Tấn Ưu Tri,không nhớ ta sao?"
Yên Vi cười mỉm.
Mới có mấy ngày,mà đã quên cô rồi,xem ra trí nhớ cũng không mấy tốt cho lắm.
"Miễn lễ."Yên Vi chậm rãi lên tiếng.
"Cả hai người đi đường có mệt lắm không?" Yên Vi đẩy một đĩa bánh vị cam thảo qua phía hai người họ,còn mình thì ăn bánh quy tự làm.
Từ sau vụ của Y Phương,bất giác cô không muốn đưa bánh mình tự làm cho nhiều người nữa,cô chỉ muốn chia sẻ cho những người cô quen và thân thiết với cô.
"Đa tạ nương nương đã quan tâm,nhi thần và con gái của nhi thần đều không mệt."Tấn đại nhân giọng nói từ tốn.
"Đột ngột muốn gặp Tấn đại nhân như vậy,ta có hơi chút vội vàng.Mong ông không cảm thấy khó chịu."Yên Vi lên tiếng.
"Dạ không sao,hoàng hậu nương nương trọng dụng nhi thần,nhi thần cảm thấy rất vui.Làm quan mấy chục năm nay,đây chắc chỉ mới là lần thứ hai thứ ba nhi thần gặp người."Tấn đại nhân vội lắc đầu.
Hoàng hậu nương nương chú ý tới ông thôi đã là một ân điển lớn lắm rồi,khắp đất nước rộng lớn này,được hoàng hậu nương nương hay hoàng thượng chú ý chính là may mắn,cực kì may mắn.
"Ta cảm thấy Đại thanh thực sự rất may mắn khi có một người làm quan như ông.Theo như ta được biết thì Tấn đại nhân đây năm đó là người đỗ trạng nguyên với số điểm cao,làm quan lại thanh liêm chính trực giúp ích cho bách tín.Ta cảm ơn ông còn không hết."Yên Vi thật lòng khen ngợi.
Những con người tài giỏi và đạo đức tốt như thế này đã góp phần giúp cho đất nước ngày càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500853/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.