"Tôi cũng biết ơn cuộc sống này đã cho mình cơ hội thứ hai được sống,tuy lúc đầu rất khó để thích nghi,nhưng dần rồi cũng sẽ quen thôi.10 năm nay,tôi với tư tưởng hiện đại, cũng có góp một ít công sức giúp người cha thứ hai của tôi lập nhiều công trạng,tôi cảm thấy mỗi khi giúp ông ấy,tôi cảm thấy rất vui vì bản thân xuyên đến đây cũng giúp ích cho bọn họ."Bạch Mai Nam khoe với Yên Vi.
"Và cũng mười năm nay,rất ít khi tôi nói tiếng Anh,nhưng hôm nay gặp được cô,những từ vựng tiếng Anh vốn đã bị lãng quên lại được gợi lại.Tôi biết cô không phải là người ở thời đại này cũng giống như tôi,nên tôi rất muốn cùng cô trò chuyện đôi câu."Bạch Mai Nam nở một nụ cười xinh đẹp.
"Vậy cô thì sao?Cô xuyên đến đây từ khi nào vậy?"Bạch Mai Nam kể xong hứng thú tò mò nhìn qua Yên Vi.
"À,tôi mới xuyên tới đây được gần nửa năm mà thôi.Ở thời hiện đại tôi vừa là một đặc vụ, vừa là một cô gái bình thường."Yên Vi cười mỉm,đáp lại.
"Đặc vụ sao?Nghe thú vị đấy."Bạch Mai Nam không ngờ người trước mặt mình ở thời hiện đại lại là một người có năng lực như thế.
"Cũng bình thường thôi,trong lúc làm nhiệm vụ,tôi bị xe tông tưởng chết rồi,nhưng cũng giống cô,mở mắt ra thấy mình ở nơi lạ hoắc, và cũng tập thích nghi dần dần."Yên Vi cảm thấy mình cũng không có điều gì để kể cả,cho nên cô tóm tắt lại,nói không mấy câu đã xong.
"Ồ,vậy cô xuyên đến đây thì cô đang ở đâu vậy?"Bạch Mai Nam thắc mắc.
"Ừm,bí mật đi,tôi cảm thấy một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500842/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.