Đi qua ba lớp cửa,trong tưởng tượng của Yên Vi,sẽ là kinh thành đồi sộ,nhưng không phải.
Mà là,một bãi đất trống rộng lớn,với hàng cây dọc theo con đường phía xa xa,xung quanh là đội biên phòng,nhiều lớp vây xung quanh hoàng cung.
Ngấp nghé trong hàng cây phía xa xa đó,Yên Vi còn thấy có đài quan sát.
Tuy không như những gì cô tưởng tượng, nhưng như vậy cũng là quá đủ rồi,cũng vô cùng hoành tráng mà.
Đi thêm một quãng nữa,dần dần có vài người dân xuất hiện,bọn họ là tiểu thương,mỗi người theo sau đều có một thùng hàng hóa cùng vài giai nhân.
"Nương nương,đó là nơi cống nạp đồ vào trong cung."Hàn Thu lên tiếng giải thích.
Yên Vi "Ồ" lên một tiếng,ngước mắt nhìn thêm một chút,bắt đầu có những ngôi nhà,những con đường dần dần được hiện ra trước mắt.
Những ngôi nhà được làm từ gỗ,từ gạch,hoặc dựng lên sơ sài cũng đều đủ cả,tạo nên một sự hài hòa và cân bằng.
"Chúng ta đang dần tiến vào kinh thành.''Lệ Chi nói.
Quả nhiên là tiến vào trung tâm kinh thành có khác,còn có hẳn một cổng lớn màu đỏ khắc hai chữ "Kinh Thành" vô cùng hùng vĩ.Bên cạnh còn có một cây cổ thụ trăm năm tuổi,có lẽ vì tuổi đời của cây mà nó được mọi người tôn trọng,chăm sóc rất tốt,lá trên cành mọc rất nhiều,nhuộm xanh cả một góc trời.
Không những thế,trên cành cây treo đầy giấy,trông vô cùng xinh đẹp,có lẽ là vì cây cổ thụ trăm tuổi,người ta có xu hướng sẽ tin vào những phép thuật tâm linh mà cây ban lại.
Yên Vi ngước mắt nhìn một hồi,trong lòng tràn đầy háo hức với kinh thành trước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500832/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.