Giọng hát của Y Phương rất hay,nhẹ nhàng và da diết chạm đến lòng người,từng câu từng lời hát ra đều rất hay,rung động từng nhịp từng nhịp,hòa hợp cùng với dàn nhạc phụ họa, thật khiến cho người ta bồi hồi khó quên.
Yên Vi cũng im lặng lắng nghe Y Phương hát, đây là thể loại nhạc kịch ở thời hiện đại,Yên Vi cũng có thể nghe thấy loại nhạc này khi đi thuyền nổi ở Tô Châu và Giang Nam,tuy không quá thích loại nhạc này,nhưng thi thoảng nghe vẫn khiến cho cô cảm thấy thích thú.
Y Phương hát khoảng hai bài thì dừng lại,
thuyền được đẩy vào bờ,Y Phương bước lên tiến vào chỗ hoàng thượng và Yên Vi,hành lễ rồi vô tư ngồi xuống trước mặt hai người.
Yên Vi ngơ ngơ nhìn Y Phương,Y Phương chớp chớp hai mắt nhìn cô,thỏ thẻ hỏi:
"Tần thiếp ngồi ở đây được chứ?"
"Qui tắc trong cung có cho phép không?"Yên Vi hồi thần,bất giác hỏi lại.
Y Phương nghe xong thì hơi khựng lại,không biết trả lời như thế nào thì cho thỏa đáng.
Hoàng thượng nhìn hoàn cảnh trước mắt,liền không nhanh không chậm mà nói:
"Hòa thượng tại,nãy giờ nàng hát cũng đã mệt rồi,mau về cung nghỉ ngơi đi."
Tuy lời nói bề ngoài thể hiện sự quan tâm ân cần,nhưng thực chất là đuổi khéo.
Khó khắn lắm mới làm cho hoàng hậu không giận,trẫm cũng chỉ có thể thuận theo hoàng hậu,nếu để hoàng hậu giận thêm,chắc trẫm sẽ tự tay chép lại Kinh Phật để tự hối lỗi. ?ra?g gì mà ha? ha? ?hế { ?ru m?ru?e?﹒V? }
Y Phương nghe hoàng thượng nói như thế, trong lòng có chút ấm ức không thể nào giải tỏa,nhưng bề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500784/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.