Sáu khi lên giường lật qua lật lại vài lượt thì Trương Thanh Vân cũng dần tỉnh táo trở lại, tâm tình trở nên bình tĩnh. Lúc này hắn cảm thấy có chút buồn cười, hắn thầm nghĩ kiếp trước đã trải qua bao phong ba, hôm nay chỉ vì những chuyện cỏn con mà rối loạn. Xem ra thương trường không thể so sánh với tranh đấu trên quan trường, đao kiếm đã được vung lên, nếu dính vào thì chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục.
Vừa nghĩ đến đây thì Trương Thanh Vân cảm thấy có chút xấu hổ, Lệ Cương xem ra vẫn tỉnh táo nhiều hơn so với mình. Nhưng hắn cũng không biết Lệ Cương thật ra cực kỳ nôn nóng, nhưng vì thấy Trương Thanh Vân hắn vẫn tỉnh táo và ổn định nên cũng trở nên vững tin. Hơn nữa hắn là lãnh đạo, nếu có chuyện xảy ra thì hắn cũng không thể tránh, chỉ có thể đương đầu mà thôi.
Vũ Đức Chi quả thật ra tay quá mức khốc liệt, Trương Thanh Vân lần này xem như mở rộng tầm mắt. Phán đoán của Trương Thanh Vân và Hoàng Tung Sơn không khác xa nhau, cả hai đều cho rằng Vũ Đức Chi đang mượn lực, nhưng Vũ Đức Chi lão lại thực hiện quá khéo, hầu như chỉ trong khoảnh khắc đã làm cho hai vị lãnh đạo đầu tàu của Ung Bình trở nên hoảng hốt, mà chính Trương Thanh Vân hắn thì kinh hồn.
Dù thế nào thì công ty xây dựng Lộ Kiều đình công cũng không phải văn phòng huyện giật dây, hơn nữa khi thái độ công tác có vấn đề thì Vũ Đức Chi còn chửi thẳng mặt phó chủ nhiệm văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-y-quan-dao/1557516/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.