Mãi đến khi ta nhận ra hắn cũng đang nhìn mình, mới hoảng hốt nuốt một thìa cháo trắng.
Cháo trắng do Bồ Tát nấu vừa ngọt vừa thơm, ngon hơn cháo nhà họ Sở nhiều lắm.
Uống gần nửa bát, ta mới nhớ tới Tiểu Hoàng.
Ta vội vàng gọi ra sân một tiếng, Tiểu Hoàng lập tức ngậm chiếc đùi gà thơm phức chạy vào phòng.
Rõ ràng nó còn thích Bồ Tát đại nhân hơn cả ta, cứ quanh quẩn bên chân hắn, đuôi vẫy lia lịa.
Ta có cháo uống, Tiểu Hoàng có thịt ăn.
Vị Bồ Tát này quả thực quá tốt.
Ăn no uống đủ, ta định nói với Bồ Tát về tâm nguyện của mình.
Nhưng hắn đã ngồi lại bên bàn, cầm cuốn sách lên đọc tiếp dưới ánh nến chập chờn, lặng lẽ yên bình.
Dáng nghiêng gầy gò thẳng tắp ấy, tựa như một cây trúc cô độc đứng giữa phong tuyết.
Trong phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng than nổ lách tách.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Hoàng đã ngáy khò khò, còn ta cũng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
03
Ngày hôm sau, gió tuyết đã ngừng.
“Bồ Tát đại nhân… cảm tạ ngài đã cho cháo, còn có… thịt nữa.”
“Ta… ta phải trở về rồi.”
Ta nói chậm, nhưng Bồ Tát lại lắng nghe rất nghiêm túc.
Hắn không giữ ta lại, chỉ đưa ta ra tới cửa, coi như đáp lời.
Trước lúc rời đi, ta chợt nảy ra ý, liền nhét bình tâm nguyện vào trong n.g.ự.c hắni:
“Bồ Tát đại nhân, ngài có thể giúp ta thực hiện tâm nguyện không? Ta… ta sẽ quay lại hoàn nguyện.”
Hắn thoáng sững người, rồi khẽ đáp một tiếng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-tat-tri-tri-quy/5256469/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.