Edit by CeCe
Nguồn: http://cccece218.com/
Cô xoay người, mắt nhắm mắt mở lười biếng nhìn về phíađồng hồ, mí mắt vô lực khép lại, sau đó lại đột nhiên mở ra, trừng mắtnhìn đồng hồ.
Chết rồi, đã tám rưỡi rồi! Cô bật dậy như bị cháy mông,bên cạnh đã không còn ai. Cô lấy tốc độ nhanh nhất có thể chạy vội xuống dưới lầu, chỉ thấy Doãn Lạc Hàn đang nhàn nhã ngồi uống café.
Cô bất mãn chu môi chạy về phía hắn “Hàn, anh dậy sớm mà sao không gọi em?”
“Em đang trong thời kì cần phải ngủ nhiều mới tốt.” Đôimôi hắn lại cong lên thành một nụ cười hạnh phúc, dường như đang ám chỉcái gì.
Chỉ tiếc cô lại đang vội đi làm, căn bản không thể để ýnhiều đến biểu hiện đó của hắn, vội kéo tay hắn lôi đi “Mau đi lấy xeđi, em bị muộn làm rồi!”
Khuôn mặt tuấn tú của hắn lại tràn đầy nét cười, buôngtờ báo trong tay ra , đi theo cô ra cửa chính. Tờ báo lẳng lặng nằm trên bàn cơm, trên mặt báo là hai gương mặt quen thuộc cùng với một dòng tít rất lớn.
Cô cúi người lấy giày nhưng không thấy đôi giày cao gótcủa mình đâu, nhìn trái nhìn phải, trên giá giày ngoài đôi giày thể thao của cô ra thì chỉ toàn là những đôi hài đế bằng mới tinh.
Cô nhận ra là trò của hắn, vừa ngẩng đầu định trách hắn thì nhận ra bên cạnh mình đã sớm không còn ai, hắn đã đi ra gara lấy xe.
Cô vừa tức vừa cuống dậm dậm chân, đành phải chọn mộtđôi hài nhung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-roi-ma-vuong-tong-tai/1996265/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.