Nụ cười ấy còn đọng lại trong tâm trí cô tới tận sáng hôm sau, khi cô lái xe cẩn thận tới cửa hàng của Sarah Matthews, theo chỉ dẫn của Sarah cô nhận được chỉ 1 giờ trước. Risa ngủ một cách ấm áp trong ghế của cô, đã qua được đêm đầu tiên trong nôi của cô bé, cũng được chăm sóc bởi người cha khỏa thân một cách lộng lẫy của bé. Kathleen quá kinh ngạc để làm bất cứ việc gì ngoài ngồi im trong chiếc ghế xích đu (rocking chair- không biết em dịch đúng không nữa) và ôm Risa vào ngực. Derek đã làm mọi việc khác và sau khi Risa đã ngủ lại, Kathleen đã về giường một cách ngoan ngoãn và để anh kéo cô lại gần hơi ấm của anh, cơ thể cơ bắp trần truồng của anh và ... thích thú nó.
Thích thú dường như là cách diễn tả quá nhẹ sự hỗn loạn trong suy nghĩ và cảm xúc của cô. Một phần của cô muốn chạm vào anh, nếm vị của anh, chạy dọc bàn tay cô khắp cơ thể lộng lẫy của anh. Phần khác của cô vẫn còn hoảng sợ, sâu thẳm trong cô vẫn chưa hồi phục được từ cái cách tàn bạo, đầy khinh bỉ mà Larry đã làm nhục cô trước khi bỏ đi.
Cô không muốn nghĩ về điều đó, cô đẩy kí ức đó ra khỏi tâm trí và thấy khoảng trống nó để lại nhanh chóng được lấp đầy bởi nụ cười thấu hiểu, gợi cảm của Derek . Chính là nó! Sự thấu hiểu! Anh biết chính xác cô cảm thấy thế nào.
Cô tìm thấy cửa hàng thủ công ấm áp một cách khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bluebird-winter/2385802/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.