Người đâu? Người đi đâu rồi? người nọ sẽ không định vứt anh lại cái chỗ xó xỉnh này chứ hả? Lấy bộ dạng lo lắng cho anh ngầy hôm đó của người nọ, không lý nào đã nhiều ngày vậy rồi mà chẳng thấy tăm hơi đâu, nhưng mà, người đâu rồi? A! đáng chết! Anh không phải là mèo! Đừng hòng bắt anh uống nước trong cái thố mèo đó! Anh không phải là con mèo!!!!!
Khốn kiếp, khốn kiếp, lần này đại nạn không chết nhưng chân anh đã bị thương nặng, nếu không anh đã sớm chuồn khỏi cái nơi chết tiệt này để đi tìm người nọ rồi. Người nọ chính là người định mệnh sắp đặt cho anh, nên dù người nọ có không thích mèo đi chăng nữa, người nọ cũng phải lưu anh lại!!! Anh muốn cho người nọ rõ ràng, anh không phải là mèo, lại càng không phải là loại vật nuôi đáng buồn cười sớm tối cần được con người nâng niu chăm sóc, hình thái này của anh chỉ là tạm thời mà thôi. Nhưng cuối cùng thì người nọ đã chạy đi đâu rồi hả? Thật không thể tin nổi, người nọ khi cứu anh lo lắng đến thế vậy mà chỉ chớp mắt một cái đã lạnh lùng vứt anh lại một mình ở nơi chết tiệt này! Đem cái thố nước cho mèo khốn kiếp kia đi ngay cho khuất mắt anh! Anh không phải là mèo! Thả anh ra ngoài ngay! Thả ra ngay! Cư nhiên lại có dũng khí dám dùng cái chuồng sắt hôi hám bẩn thủi này để nhốt anh!!!! Ghê tởm! Ghê tởm! Trong lòng lại một lần nữa ngũ mã phanh thây Bố Nhĩ Thác, anh ra sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/blue-neleta/2211957/chuong-89-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.