Thất hồn lạc phách ngồi xuống giường, Khổng Thu chùi chùi mũi, rồi mới đem khăn tay sũng nước của mình ném vào trong thùng rác bên cạnh giường.
“Blue, anh ở đâu? Em nhớ anh, anh có thể ra đây một chút được không?”
Không ai xuất hiện.
Thanh âm của Khổng Thu bỗng trở nên nghẹn ngào: “Blue, bây giờ em cần anh, chỉ một phút thôi cũng đủ lắm rồi.”
Nệm giật bắn lên một cái, một thân thể xích lõa từ sau lưng ôm chầm lấy Khổng Thu, lo lắng hỏi: “Thu Thu, xảy ra chuyện gì?”
Xoay người, nhìn thấy hai mắt sưng đỏ của Khổng Thu, đôi nhãn đồng màu lam không giấu được phẫn nộ, lửa giận lập tức bùng cháy dữ dội.
“Ai dám khi dễ em! Có phải là tên hỗn đản Bố Nhĩ Thác đúng không?”
“Không phải!”
Ôm chặt lấy thân thể đang định phóng xuống giường của Blue, Khổng Thu yêu cầu: “Anh ôm chặt lấy em đi, ôm em đi, chỉ một chút thôi, trong lòng em, khó chịu quá.”
Hôn hôn lên mặt Khổng Thu, Blue ôm cậu lên giường, kéo chăn đắp lại cho cả hai, đặt cậu nằm lên ***g ngực ấm áp của mình, vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của cậu.
“Nói cho anh biết, Thu Thu, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Em nhớ anh.”
“Xin lỗi em.”
Blue biết mình chỉ mải lo gấp rút tu luyện mà không để tâm tới sự cô đơn của Thu Thu.
“Không cần nói xin lỗi.” Khổng Thu hiện tại không muốn nghe nhất chính là ba chữ này, cậu suy sụp nói: “Blue, đại ca bây giờ không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/blue-neleta/2211844/chuong-57-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.