Tôi tự hỏi, nếu tôi chết mọi chuyện sẽ như thế nào. Tôi sẽ đi về đâu.
Màn đêm quen thuộc lại đang vồ lấy, nuốt chửng từ từ gặm nhấm cơ thể tôi.
Đau quá, chẳng còn cảm nhận được bất cứ thứ gì ngoại trừ sự đau đớn.
Dù có cố mở mắt ra thì cũng chỉ là một màn đêm bất tận.
- Đừng sợ.
Một tiếng nói nhẹ nhàng vang lên êm dịu. Tôi không biết giọng nói ấy thuộc về ai, xa lạ nhưng cũng có chút quen thuộc.
- Ta sẽ giúp cô. - Giữa không trung, một đốm sáng nhỏ và yếu ớt xuất hiện. - Nhưng với một điều kiện.
Từ trong sâu bên trong cơ thể Iris, thứ ánh sáng trắng nhạt nhoà ấy bắt đầu toả sáng rực rỡ. Lực ép của con yêu quái đột nhiên bị giảm, buông ra. Iris lơ lửng, nhẹ nhàng tiếp đất như những sinh vật phù du trôi theo dòng nước. Ánh sáng ấy càng lúc càng mạnh mẽ, nó toả sáng đẹp đẽ như ánh trăng trên bầu trời trên cao trong đêm. Máu bắt đầu cầm, mọi vết thương dần khép miệng và khi não bộ được chữa lành, một phong ấn kí ức nằm sâu bên trong cũng bị phá vỡ. Mọi thứ ồ ạt hiện lên trước mắt như đó là khoảng khắc chỉ vừa mới trải qua, thậm chí các giác quan vẫn còn lưu lại sự sợ hãi, sự căm phẫn, sự tuyệt vọng, dối trá và cả những rung động của người con gái với người con trai. Iris co cuộn mình lại, gào lên trong đau khổ:
- Tất cả các người đều muốn biến tôi thành một con ngốc. Đặc biệt là anh, Inuyama
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/black-dog-hac-khuyen/168782/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.