Cánh cửa gỗ luôn bị khoá chặt trong thời gian dài bỗng được mở ra. Những tia nắng mặt trời bắt đầu len lỏi vào bên trong. Đôi mắt anh nheo lại vì sự chói chang của nó. Đã lâu rồi anh mới được nhìn thấy thứ gọi là ánh sáng ấy.
- Đã một tháng rồi sao?
- Phải.
Kẻ đứng trước cửa đáp. Một chàng trai trẻ tuổi với máu tóc xám tro, mặc trên người bộ kimono màu xanh xẫm.
- Lại làm phiền anh nữa rồi Niran.
- Em đứng được không?
- Có lẽ là được.
Dù nói vậy nhưng cuối cùng Niran vẫn phải dìu Inao trở về phòng. Nằm nhìn lên trần nhà kiểu truyền thống quen thuộc, sự đơn điệu và nhàm chán của nó lại là thứ khiến anh thoải mái nhất.
- Hai ngày nữa cuộc họp của gia tộc sẽ bắt đầu, em nên nghỉ cho khoẻ.
Niran sau đó cũng rời đi. Mặc dù chỉ là có một chút quan hệ huyết thống nhưng đối với Inao, Niran là một người anh trai mà anh hết sức tin tưởng và yêu quý. Hai tai vẫn còn hơi ù nhưng anh vẫn nghe được tiếng bước chân đang bước tới.
- Đừng để ta phải phạt cháu nữa, lần sau sẽ không còn nhẹ nhàng như thế này đâu.
Một giọng đàn ông phát ra từ bên ngoài nhưng ông ta không vào trong.
- Vâng, ông nội.
- Nghỉ ngơi cho tốt vào.
Người đàn ông đó cũng bỏ đi. Mọi thứ lại chìm vào trong yên lặng. Bên trong căn phòng sám hối đó hay ở bên ngoài này sự khác biệt có lẽ chỉ là kích thước của bốn bức tường. Sự bức bối, ngột ngạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/black-dog-hac-khuyen/168766/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.