- Vâng, con gặp được cha rồi, ông ấy leo núi bị ngã xuống vực, được một nhà dân cứu. Nơi đó không có sóng điện thoại nên không thể liên lạc ra bên ngoài. Vâng, con hiểu, con sẽ nhắn. Sau khi làm lại hộ chiếu con sẽ nhanh chóng về lại Pháp. Vâng, tạm biệt mẹ.
Cô gái cúp máy rồi nhìn người đàn ông nằm trên giường bệnh với một cái chân bó bột bên cạnh mình.
- Mẹ con đã nói gì vậy? - Giọng ông ta có chút hồi hộp.
- Mẹ nói cha cứ ở lại Nhật Bản không cần về Pháp nữa.
- Iris, con nói thật chứ? Mẹ con không nỡ nặng lời với ta như vậy đâu mà?
- Mẹ giận thật, con không giỡn.
- Con gái yêu, xin con hãy nói giúp ta với bà ấy đi mà.
- Con không hiểu làm sao mà cha lại một mình đi leo núi tại nơi khỉ ho cò gáy như vậy, ít nhất cũng phải mang một hai người đi cùng chứ?
- Ta biết lỗi rồi? Ta cũng không biết vì sao hôm đó mình lại dở chứng. Ta hứa từ giờ sẽ không như vậy nữa. Đừng giận ông già bất hạnh này thêm nữa mà.
- Con không có giận. Còn mẹ, cha về Pháp trực tiếp xin lỗi bà ấy đi.
Bỗng nhiên người đàn ông im lặng, mặt ông ta hiện lên một chút đắn đo rồi cuối cùng cũng hạ được quyết tâm nói ra.
- Iris, cha có chuyện này muốn nhờ con? Con có thể đến Hokkaido một chuyến không?
- Con không muốn.
- Ta còn chưa nói chuyện gì mà.
- Con không muốn gặp bọn họ.
- Mẹ và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/black-dog-hac-khuyen/168762/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.