Chẳng ai có thể tin tưởng kẻ mình mới gặp lần đầu, mọi thứ cứ như một đống hỗn độn bị bỏ xó vì chẳng có ai dọn dẹp. "Quái vật" hai từ cô nghĩ chỉ có thể xuất hiện trong trí tưởng tượng của con người, hôm nay đã thực sự đứng trước mặt mình. Có thể bây giờ an toàn, vậy liệu ngày mai cũng sẽ như thế.
- Anh là ai?
Chàng trai im lặng. Anh không thích tiếp xúc với con người, ngoại trừ mẹ mình. Họ yếu đuối nhưng lại luôn tham lam. Nhưng nếu hỏi anh có ghét loài người không. Thì câu trả lời là không. Anh không căm ghét dòng máu yếu ớt đang chảy trong huyết quản mình. Chỉ là anh không muốn tốn thời gian với giống loài đó mà thôi.
- Cha cô đã nhờ tôi bảo vệ cho cô. - Anh đáp.
- Cha tôi, ông ấy bây giờ ở đâu? Tôi muốn gặp ông ấy?
Chàng trai không trả lời mà hỏi lại.
- Viên ngọc Ginko đâu rồi?
- Tôi... nuốt nó rồi. – Cô ấp úng đáp.
Trán anh ta hơi nhăn lại, rồi nhìn kĩ vào cơ thể cô, đăm chiêu suy nghĩ một lúc, ánh mắt như muốn xuyên qua cả cơ thể. Cô muốn kiện anh tội quấy rối.
- Không sao mấy ngày nữa sẽ thải ra thôi. Có thể sẽ hơi lâu. Cô có bị táo bón không?
- Anh...
Đúng là cô chưa từng thấy ai như tên này, lại dám nói những thế trước mặt con gái. Cho dù từ ngữ không đên mức khiếm nhã nhưng từ miệng hắn ta thốt lên thì lại khiến cô vô cùng xấu hổ nhưng cũng chỉ có thể im lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/black-dog-hac-khuyen/168754/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.