Bên này, Triệu Hữu Căn mang theo bộ hạ của mình đánh nhau với đám thổ phỉ dưới chân núi Vũ Công.
Triệu Hữu Căn chỉ dẫn hơn 10 người, tuy nói không thể so được với bọn thổ phỉ về số lượng, nhưng mấy người này đều là tinh anh, một người có thể chống trả công kích của mấy người.
Mắt thấy song phương đều đánh túi bụi, nhị đương gia trong đám thổ phỉ mắng: “Con bà nó, các huynh đệ, ch1ung ta rút lui thôi, giờ chỉ còn vài người chúng ta đánh với đám cẩu quan sai này, còn đánh tiếp sẽ tổn thất nghiêm trọng đó.”
Có mấy người là tâm ph1uc của nhị đương gia, thấy thế đình chỉ đánh nhau, không ngừng lui về phía sau.
Mà một số còn lại bắt đầu do dự, còn một số trung thành với thủ lĩnh vẫn duy trì chiến đấu, chuẩn bị tuỳ thời cướp xe ngựa cứu thủ lĩnh, nhưng lúc này mấy người kia đã lui về phái sau
“Phi” Nhị đương gia nhổ một nước bọt, hổ to, “Mặc kệ mấy người, không sợ c.h.ế.t cứ đánh, bọn ta rút.” Cũng không quan tâm lão đại c.h.ế.t sống thế nào, sau khi về núi, hắn sẽ trở thành lão đại
Những tên thổ phỉ thức thời, đều nhận rõ sự thật này, theo nhị đương gia rút lui. Không biết thức thời, tiếp tục đánh nhau với đám người Triệu Hữu Căn
Nan địch quần hồ [lấy ít đánh nhiều], rất nhanh mấy tên thổ phỉ rơi vào tay Triệu Hữu Căn, bị bắt giữ.
Bọn bộ khoái tinh thần hăng hái chuẩn bị đuổi theo, đem toàn bộ thổ phỉ bắt lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-yen-chon-thon-que/3722100/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.