"Lời này là sao?" Thiên Diệu Tử cau mày.
Thiên Huyền Tử do dự một chút, hắng giọng nói: "Kỳ thật, chất độc trong cơ thể Lục Vân khá đặc biệt, độc tính rất mạnh, mạng sống của hắn nhiều nhất chỉ có thể kéo dài tối đa khoảng nửa giờ."
Nghe thấy lời này, trong hốc mắt Sơ Dao đã chan chứa nước mắt.
Ai ngờ sau đó lại nghe thấy Thiên Huyền Tử nói tiếp: "Nhưng mà, nếu có một người phụ nữ nào đó có thể ở bên cạnh hắn trong vòng nửa giờ này..."
Nói đến đây Thiên Huyền Tử dừng lại một chút, ánh mắt rơi vào trên người Thiên Diệu Tử.
Thiên Diệu Tử lập tức hiểu ý của ông ta, sắc mặt đột nhiên thay đổi, tức giận nói: "Sao huynh lại nhìn muội? Muội nói cho lão già vô lại huynh biết, không có khả năng, tuyệt đối không thể, để đồ đệ của huynh chết đi!"
"Sư phụ người đang nói cái gì vậy? Làm sao người có thể thấy chết mà không cứu chứ?" Sở Dao vừa lo lắng vừa tức giận nói.
Nhất thời Thiên Diệu Tử tỏ vẻ bối rối, nói: "Dao nhi, không phải vi sư thấy chết không cứu, mà là bởi vì vi sư, vi sư làm chuyện này không được, không phù hợp."
"Rốt cuộc là như thế nào, sư huynh sắp chết rồi, van xin hai người đừng kì kèo như vậy nữa được không?"
Thiên Diệu Tử suy nghĩ một chút, đột nhiên ghé vào tai Sở Dao thấp giọng nói vài câu.
Tiếp theo.
Đôi mắt đẹp của Sở Dao đột nhiên mở to.
Sau đó khuôn mặt xinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-va-bay-chi-gai-cuc-pham/3660924/chuong-695.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.