Nhưng nhìn thấy Lục Vân lộ ra vẻ mặt đau đớn, cô lại nhịn
không được bật cười: “Đáng đời, ai bảo em xuống tay tàn nhãn như vậy, đau chết bà đây rồi!”
Cô oán trách xoa xoa cái mông của mình. Mặt Lục Vân tối sầm, rốt cuộc là ai tàn nhãn? Nhiều lắm em chỉ làm chị đau một thời gian, còn cái căn của chị suýt đã làm hỏng luôn hạnh phúc cả đời của em rồi, em nên đi nói lí lẽ với ai đây?
Lục Vân muốn mở miệng phản kích thì đột nhiên thấy Lạc Ly nghiến răng ken két, hai cái răng nanh nhòn nhọn lập loè tia sắc lạnh dưới ánh mặt trời, vì thế hắn thức thời ngậm miệng lại.
Lạc Ly cười ha ha và nói: “Nể tình em cũng bị thương nên lần này bà tha thứ cho.”
Rõ ràng là chị ra tay trước, sao lại biến thành em sai? Thật là cô gái ngang ngược vô lý!
Hai người ngồi một hồi bên hồ, chờ quần áo trên người hơi khô thì Lạc Ly đứng dậy và nói: “Được rồi, cũng đã đến lúc chị nên trở về Võ Minh, rất cảm ơn Lục tiên sinh - người dân tốt không muốn lộ ra tên họ đã trợ giúp chúng tôi bắt được tội phạm bị truy nã, hợp tác vui sướng!”
“Em chẳng vui chút nào cả.”
Trên đường trở về, Lạc Ly hỏi: “Quỷ nhỏ, các chị có biết chuyện em là Vân Thiên Thần Quân không?”
Lục Vân ngẫm nghĩ rồi nói: “Trước mắt thì chắc chị hai chị ba chị tư còn chưa biết, còn chị cả thì em không rõ, em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-va-bay-chi-gai-cuc-pham/3660651/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.