Bà vô cùng quyết đoán.
Lục Vân không trả lời.
Không khí trầm lặng một hồi. Khương Lam vốn tưởng rằng Lục Vân nhất định sẽ cảm tạ nhưng sau một hồi yên lặng, Lục Vân đột nhiên lắc đầu nói: “Khương Lam, bà quá kiêu ngạo rồi.”
“ Cậu nói gì cơ?”
Đôi mắt xinh đẹp của Khương Lam đột nhiên cứng đờ.
Chỉ nghe Lục Vân chậm rãi nói:
“Tất cả những gì tôi làm không phải là để chứng minh cho bà thấy rằng tôi có thể bước vào Diệp gia mà là để chứng minh rằng tôi có thể cho chị Khuynh Thành tất cả những gì chị ấy muốn”
“Nói thật, Diệp gia trong mắt tôi chỉ giống như một hạt cát giữa sa mạc. Đối với tôi, diệt Diệp gia là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ là tôi không muốn ra tay mà thôi. Vì thế,...”
“Khương Lam, sau này mong bà hãy thu bớt sự kiêu ngạo lại, bởi vì bà sẽ mãi mãi không thể tưởng tượng nổi người đứng trước mặt bà là sự tồn tại như thế nào.”
Tuy giọng nói của Lục Vân không lớn nhưng dường như trong đó có một khí thế vô cùng mạnh mẽ. Mỗi lời nói của hắn đều khiến trong lòng Khương Lam run lên.
Giờ phút này, bà như thể mất lý trí vì lời nói của Lục Vân.
Một lúc lâu sau, khi Khương Lam định thần lại. Bà tức giận nói: “Đúng là đồ kiêu ngạo! Mới chỉ có một chút thành tích nho nhỏ mà cậu đã tự mãn như vậy!”
Bà ta yếu ớt hét sau lưng Lục Vân nhưng hẳn không thèm quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-va-bay-chi-gai-cuc-pham/3660467/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.