Nam tử khôi ngô cười lạnh, thu đao về, tiện tay vồ một cái túi trong tay Trần Giai Di, rồi nói:
Ta có gì mà không có ý tứ chứ? Bây giờ tha cho các ngươi một mạng, tài xế, nhanh lên, dừng xe lại, lão tử muốn rời đi.
Tài xế xe hơi sớm đã bị dọa sợ ngây người, làm sao dám trái lời những tên côn đồ hung ác này, vội vàng đạp phanh. Những tên cướp này mở túi của dì Trần ra, liếc mắt nhìn vào trong, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn. Tô Cuồng cũng nhìn qua, số tiền trong túi này có chừng 30 vạn. Những người này thật là không chuyện ác nào không làm, mất hết thiên lương. Ngay khi mấy tên cướp này định xuống xe, lại nghe thấy trong khoang xe truyền đến giọng một nam tử:
Các ngươi cứ thế rời đi, đã được sự đồng ý của ta chưa? Các ngươi có từng nghĩ qua nếu cầm đi số tiền này, hậu duệ của các ngươi sẽ bị người đời phỉ nhổ không? Trên mặt nam tử khôi ngô lập tức lộ ra biểu cảm dữ tợn, quay đầu nhìn về phía người vừa nói, hung hăng mắng:
Lão tử sớm đã nghĩ qua, khi cướp sẽ có người ra mặt làm anh hùng, nhưng cảnh tượng lão tử nghĩ tới là khi cướp một tiểu mỹ nữ xinh đẹp, sẽ có người anh hùng cứu mỹ nhân, để có được hảo cảm của mỹ nhân. Nhưng ngươi nhìn người đại mụ hơn 40 tuổi này, lẽ nào ngươi cũng nhìn trúng nàng ta rồi?
Câu nói này của nam tử khôi ngô vô cùng hạ lưu. Ban đầu Tô Cuồng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101622/chuong-800.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.