Phó Thủ nhận được phân phó của Phương Chính Cường, cắn răng, giơ tấm bảng số, trực tiếp hô lên: “20 triệu.” Bên trong hội trường đấu giá, lập tức vang lên một trận xôn xao, không ít người càng thêm hiếu kỳ với Tô Cuồng và Nghiêm Xuân Hoa. Ngay cả Lưu công tử đang ngồi trong bao phòng xa hoa cũng mở to mắt, trong mắt bắn ra hai đạo hàn quang. Sau khi nhìn thật sâu Tô Cuồng và Nghiêm Xuân Hoa một cái, hắn nhéo nhéo ngón tay phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, nói: “Có ý tứ, thật sự rất có ý tứ. Đã lâu không gặp loại người không sợ chết, không muốn sống như vậy rồi.” Nữ tử kia kiều mị hừ một tiếng. Thảo nào lại khiến Lưu công tử hứng thú với hắn đến vậy, khi hừ lên, nàng giống như đang thở dốc kiều mị, khiến người ta nhịn không được nổi cả da gà toàn thân. Nữ tử lấy lòng nói với Lưu công tử: “Những người này, thật là quá không biết điều và chết sống, không biết Lưu công tử sẽ đối phó với bọn họ thế nào đây?” Lưu công tử đưa tay, vỗ một cái lên mông kiều diễm đầy đặn của nữ tử, cảm thụ xúc cảm kinh người và sự mềm mại truyền đến từ đầu ngón tay, rồi nói: “Mấy tên này còn chưa cần đến ta phải xuất thủ. Cứ để Phương Chính Cường ra tay với bọn họ là được rồi. Trước đó nghe nói Bắc Thần khu dưới sự quản lý của Phương Chính Cường trật tự đâu vào đấy, nhưng bây giờ xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi, vẫn còn mấy kẻ gai mắt kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101579/chuong-757.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.